Saturday, April 7, 2018

Moral teacher abbot - Buddhist beliefs.

)

Ethics is a Sino-Vietnamese term used to describe a person's character and worth. The path is virtue, virtue is good or the merits make up. To say a virtuous person is to say that one has the practice of "good, good, and beautiful" practicing the moral teachings, the standard and virtuous way of living life and the soul.

The abbot is the direct person who is trusted  by the Church, entrusted  with the responsibility of managing material foundations  , preserving pagodas, monasteries,  dignified and pure; It is the  belief of monks and nuns,  the people and must be  responsible for guiding Buddhist monks and nuns  and the people there,  living harmoniously and harmoniously according to  the Dharma.

In any place, the abbot  know to take the "Gender, Dhamma, Tue" to  dignify the body, do  the goal of "liberation", the  Bodhisattva work, certainly  easy to feel and be  more The  temple, which will peace and development. Abbot has a happy heart, the Buddha  came to find themselves, because the life has been too much,  they find peace in the place where meditation  , the heart of the liberated, the  joy of cultivating automatically  sentient beings.
 
 
Abbot practitioners practice the four immeasurably  "compassionate virtue " to  develop morality, helping the  abbot succeed in many  things. It can be said, equipped with four immeasurable  heart is to feel  Buddhist when visiting the temple. Most of the  Buddhists come to the temple for spiritual help  , advice  for life, with knowledge  of Buddhist doctrine, cause and effect, and  karmic retribution, which advise  them to seek better direction  . in life. Educate them to become a  Buddhist, living  the Buddha.

Giving is the method of  teaching the sentient beings, initially to  help them love the Dharma,  from which gradually they feel that  today many abbot actively "active"  But the abbot  did not make material possessions  like the worldly people, so when giving  charity, generosity helps people to  point out the view: "These  foods are not mine,  please give, I'm just  The person who gives the gift of  charity. Giving  such a new moral ethics  , the alms in the spirit  of immeasurable heart "compassionate flattery".

Abbot is the  follower of the Buddhist circuit to teach  morality as a human, help  Buddhists understand the law,  avoiding the wrong things, superstition  , fanaticism ... Ethics  cultivators are not preached  through words. say, that the  mirror for Buddhist understand through the  body, the mouth. For example, the  life of the abbot as harmony  as possible, do not force other people  to serve him, the most valuable asset  is 3 y 1 bowl, imitate  the Buddha, should not be  attached to material possessions such as the  world , the ultimate path is to  seek "liberation." Where the abbot  is ethical, where is the practice? was successful, deserving to  be a Tathagata disciple, who followed  the path of Buddha  Shakyamuni existing on  life to bring the taste of peace  , liberation for all  beings.

Today's temple is considered  as a school of propagation  of moral thought, teaching  human morality, human morality  , moral virtue. 
not merely to  meet the religious needs  of the people. Most people  come to the pagoda to seek peace,  liberation in the place of pure meditation  , the preliminary or the belief  in the gods, the number, the first step  they go to the temple by the  chanting chanting, but the second step  Second, the abbot should  advise them to live in moral truth  , clone cause and effect, so that  they master life, then  there is peace, real liberation, ie  the abbot is responsible for clearing  the layer Ignorance ignorance for  Buddhists so they have "wisdom, compassion"  is increasingly growing.

Although the abbot brought  benefits, happy people,  many people admire, there are  many material things but  the abbot is still living harmoniously and  never to be Buddhist to  serve us. Equal treatment  for all people, all  classes in society.

The abbot of virtue  does not torment him or torment  him, nor do he afflict the sentient  beings who have the example that shines  in the way of  Shakyamuni Buddha. Therefore, when the new  religious practice, the Buddha taught the five precepts and often reminded:  "evil monks,  charity  work" or admonish:  "Prevent evil evil, good  growth of good faith. The  above teachings are human moral teachings  ,  do not torment, do not  torment, do not torment  sentient beings; These teachings are  too practical and specific to their benefit  , for human beings, for society  and for humanity throughout this planet; It brings to  life a happy  , happy life  of great people, whom the Buddha  called "liberation".

Noble value of Buddhism  is to trace the path tool  can help each of us  to become fully human  good, people live well  -being and freedom, people form  ink intellectual and love  broad based On the basis  of human moral cause and effect,  morality does not torment,  do not torment, not
hurting the living beings. It is  also the moral foundation  that the abbot needs to  build up the Buddhist faith,  reconstruct the Buddhist doctrine  of Shakyamuni Buddha.

When the mind, the mind, the society  does not look at us, do not  evaluate us through the big temple  , large Buddha statues, huge monumental K that look at us  , evaluates us through  specific people, work Specifically, it  is expressed through moral  conduct, moral virtue, through  work and words that express  "moral person" or  contrast with the ideal "compassion,  wisdom" of Buddhism. END=NAM MO SAKYAMUNI BUDDHA.( 3 TIMES ).VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH  BY=THICH CHAN TANH.THE MIND OF ENLIGHTENMENT.VIETNAMESE BUDDHIST NUN=GOLDEN LOTUS MONASTERY=AUSTRALIA,SYDNEY.7/4/2018.

Đạo đức người thầy trụ trì - niềm tin phật tử.

)

Đạo đức là một từ Hán Việt, được dùng để chỉ một tính cách và giá trị của một con người. Đạo là con đường, đức là tính tốt hoặc những công trạng tạo nên. Khi nói một người có đạo đức là ý nói người đó có sự rèn luyện “chân, thiện, mỹ” thực hành các lời răn dạy về đạo đức, lối sống chuẩn mực và có đạo đức trong hoạt động đời sống và tâm hồn.

Trụ trì là người trực tiếp được Giáo hội tin tưởng, giao phó trách nhiệm quản lý cơ sở vật chất, bảo quản chùa, tự viện trang nghiêm, thanh tịnh; là niềm tin cho tăng ni, phật tử, quần chúng nhân dân và phải có trách nhiệm hướng dẫn tăng ni, phật tử cùng người dân nơi đó, chung sống an vui, hòa hợp theo chính pháp.

Ở bất kỳ đâu, người trụ trì biết lấy “Giới, Định, Tuệ” để trang nghiêm thân tâm, làm mục đích tu hành “giải thoát”, lấy hạnh Bồ tát làm việc, chắc chắn dễ cảm hóa người khác và được nhiều người đặt niềm tin, ngôi chùa đó sẽ an lạc và phát triển. Vị trụ trì có tâm an vui thì phật tử tự tìm đến, vì đời đã quá khổ, họ mới tìm sự an lạc chốn thiền môn, nơi tấm lòng thanh thoát, hỉ lạc của người tu tự động cảm hóa chúng sinh.
 
Người trụ trì tu tập tứ vô lượng tâm “từ bi hỉ xả” để phát triển đạo đức, giúp người trụ trì thành công lớn trong nhiều việc. Có thể nói, trang bị tứ vô lượng tâm là để cảm hóa người phật tử mỗi khi đến chùa. Đa số phật tử đến chùa nhờ sự giúp đỡ về tinh thần, xin lời khuyên cho cuộc sống, với sự hiểu biết về giáo lý Phật pháp, nhân quả, nghiệp báo mà cho lời khuyên để khuyến giáo họ có hướng đi tốt đẹp hơn trong cuộc sống. Giáo dưỡng họ trở thành người phật tử thuần thành, sống theo lời Phật dạy.

Bố thí là phương pháp để giáo hóa chúng sinh, bước đầu giúp họ mến mộ Phật pháp, từ đó dần dần cảm hóa họ mà ngày nay nhiều trụ trì “tích cực” hoạt động. Nhưng người trụ trì không làm ra của cải vật chất như người thế gian nên khi làm từ thiện, bố thí giúp người thì nêu rõ quan điểm: “Những thực phẩm này không phải của tôi, xin vui lòng nhận cho, tôi chỉ là người trao giúp quà của các tấm lòng thiện nguyện gửi gắm”. Bố thí như vậy mới đúng đạo đức người tu, bố thí theo tinh thần tứ vô lượng tâm “từ bi hỉ xả”.

Trụ trì là người tiếp nối mạng mạch Phật pháp để giảng dạy đạo đức làm người, giúp người phật tử thông hiểu chính pháp, tránh những điều sai trái, mê tín, cuồng tín…Đạo đức người tu không phải được rao giảng qua lời nói, mà phải làm tấm gương cho phật tử hiểu qua thân hành, khẩu hành. Ví dụ, đời sống của trụ trì càng hòa hợp càng tốt, không bắt người khác phải phục vụ mình, tài sản quý nhất là 3 y 1 bát, noi gương đức Phật, không nên chấp vào tài sản vật chất như người thế gian, con đường tối thượng là tìm cầu “giải thoát”. Một vị trụ trì có đạo đức thì hành đạo ở đâu cũng thành công, xứng đáng là đệ tử Như Lai, là người tiếp nối con đường của đức Phật Thích Ca Mâu Ni hiện hữu trên cuộc đời để mang hương vị an lạc, giải thoát cho khắp vạn loài chúng sinh.

Ngôi chùa ngày nay được xem là trường học làm nơi truyền bá tư tưởng đạo đức, giảng dạy đạo đức nhân bản nhân quả, đạo đức làm người, đạo đức làm thánh… 
chứ không phải chỉ thuần túy đáp ứng nhu cầu tín ngưỡng của nhân dân. Đa số người dân đến chùa để tìm sự bình an, giải thoát ở chốn thiền môn thanh tịnh, những người sơ cơ hay tin vào thần linh, tướng số, bước đầu họ đến chùa nhờ trụ trì tụng kinh cầu an, nhưng bước thứ hai, thứ ba vị trụ trì phải khuyên họ sống theo chân lý đạo đức, nhân bản nhân quả, để họ làm chủ cuộc sống, thì mới có an lạc, giải thoát thực sự, tức người trụ trì có nhiệm vụ khai thông lớp bụi vô minh cho hàng phật tử để họ có “trí tuệ, từ bi” ngày càng được tăng trưởng.

Mặc dù người trụ trì mang đến lợi ích, an vui cho người, được nhiều người mến mộ, có nhiều của cải vật chất nhưng người trụ trì vẫn sống hài hòa và không bao giờ bắt phật tử phải phục vụ ta. Đối xử bình đẳng với tất cả mọi người, mọi tầng lớp trong xã hội.

Người trụ trì có đạo đức không làm khổ mình, khổ người, không làm khổ chúng sinh là người có tấm gương sáng đi theo đường lối của đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Vì thế, khi mới vào đạo tu hành, đức Phật dạy năm giới và thường nhắc nhở: “Chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành” hoặc khuyên răn: “Ngăn ác diệt ác pháp, sinh thiện tăng trưởng thiện pháp”. Những lời dạy trên đây là những lời dạy đạo đức nhân bản làm người, không làm khổ mình, không làm khổ người, không làm khổ chúng sinh; những lời dạy này quá thiết thực và cụ thể lợi ích cho mình, cho người, cho xã hội và cho loài người trên khắp hành tinh này; nó mang đến cho con người một cuộc sống hạnh phúc, an vui của kiếp sống làm người tuyệt vời, mà đức Phật gọi là “giải thoát”.

Giá trị cao quý của đạo Phật chính là vạch ra con đường cụ thể giúp cho mỗi người chúng ta trở thành con người hoàn thiện, con người sống hạnh phúc và tự do,  con người mẫu mực về trí tuệ và tình thương rộng lớn dựa trên nền tảng đạo đức nhân bản nhân quả, đạo đức không làm khổ mình, không làm khổ người, không
làm khổ chúng sinh vạn loài. Đó cũng chính là nền tảng đạo đức mà người trụ trì cần phải có để xây dựng niềm tin nơi phật tử, dựng lại chính pháp Phật giáo của đức Phật Thích Ca Mâu Ni.

Khi lắng tâm, tĩnh trí, xã hội không nhìn chúng ta, không đánh giá chúng ta qua chùa to, tượng Phật lớn, kho tàng Kinh điển đồ sộ mà nhìn chúng ta, đánh giá chúng ta qua con người cụ thể, việc làm cụ thể, được thể hiện qua đạo đức thân hành, đạo đức khẩu hành, qua việc làm và lời nói có thể hiện “con người đạo đức” hay tương phản lại với lý tưởng “từ bi, trí tuệ” của đạo Phật.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.7/4/2018.