Sunday, December 17, 2017

The Buddha taught the Dharma.

The Buddha is not a politician, he does not advocate the economic situation, setting up state regulations, building the legal system. The Buddha is a guru, a spiritual, a spiritual, and an educator. He extends the scope of contribution to all sentient beings, not limited to a nation or nation.

 
His direction and policy are based on morality and spirituality rather than politics, power and wisdom of the self. His only purpose is to bring happiness and happiness to all sentient beings. For the national leaders of the country, his teachings help them bring happiness and harmony to the people. 
 
In the Sutra (Chapter Four of Dhamma, Merit of Merit), the Buddha has mentioned the role of the leader of an organization or a nation as follows: "When the herd of wading rivers / In the human / the most viewed / If the illegal / What other people say / The country is suffering / If the king living illegally / When the cows go in the right direction / The whole line is in the right direction / Because the right line / The same in the human / The supremacist / If the legal right / What other people say / The country be happy / If the king lives properly. 
 
The shelf shows the role of the leader is to lead and guide. If the leader is a talented and ethical person, giving positive directions, in the right direction and having benefits for the country, the people will live happily and happily in that country. increasingly prosperous, peaceful. On the contrary, if the leader has an "illegal business" (inability and ethical conduct), erroneous direction will inevitably involve innumerable negative things. (See Sutra, vol. 6, The King's Introduction).
 
In Chapter I, the Buddha said that if a leader, having power but low moral qualities, would bring himself and others into the door of death. You or the man / Tea, pepper / Charge / Placement, power / Entrance door to death "," Proud family / Property, lineage / Contempt of others / Is the door to defeat death ". Sutra (Story of Janasandha), the Buddha taught: "A king must be wise; in all the affairs of a king, to the people as a parent to the child, renounce all evil deeds. When a true king, my grandfather also imitate. 
 
In the Jàkata, the Buddha also mentions the ten qualities required by a national leader to rule for the good of the country, called the Jains. (1) There must be a noble, noble temperament. people, not themselves; 2-Living virtue and leading the people to live virtuous; 3-Willing to sacrifice personal benefits for the people, for water; 4-Honesty and integrity, righteousness, integrity; 5-Kindness, virtue, behavior, harmony, compassion for everyone; 6-living high bar, simple, no resentment, retreat; 7-Perform non-violent action, do not harm anyone; 8-Have patience, patience; 9-Take the heart of people as the root, put the people first; 10-Respect national harmony and world peace. These are not only the qualities a king needs, but also the qualities of the head of government and leaders of ministries, 
 
The ten qualities of an emperor, nobleman, or good leader are mentioned in many sutras, especially in the Sutras. Leadership quality: 1-Giving, charity, tolerance, tolerance (in the governance of the country, this is reflected in the welfare policy, social welfare); 2-Ethics, keeping moral (keep the precepts: no killing, no stealing, no sexual mischief, no lie, no alcohol); 3-tolerance, generosity, sacrifice; 4-Integrity, honesty, integrity, justice; 5-Peaceful; 6. Simplicity, simplicity (not immersed in enjoyment, unhappy, not luxurious, know how to control the desire, desire); 7-No anger (no sowing grudge against anyone, not jealous, jealousy, hate); 8-Peaceful love (no war, compassion, non-violence); 9-tolerance, tolerance; 10-Prosperous people.
 
In the Sàma section, the Buddha taught about the ten duties that a wise king must do (also referred to as the Dafa). If he did well, the king would not only be good leader of his country, but also be born to heaven after death. They are: 1-Obligations to parents; 2-Obligation to wife and children; 3-Duties to the body by means of; 4-Duties to the police; 5. The duty to the soldiers; 6. The duty to civil servants; interest in government agencies and people's lives; 7-Obligations to those who are close friends; 8-Duties to the pure cultivators, noble virtue, the artist, talented; 9-Duties to the recluse, the virtues that are hidden (censorship, support and invite them to help the country, ask the water); 10-Know love, protect animals, ecological environment.
 
In the second stage of the sutra, the Buddha also taught: "The good leader must know how to behave (without prejudice, self esteem, not injustice). money is bribed or terrified of power, power); not sow hatred among the people; do not hesitate to apply the law when necessary; Have a clear understanding of the law when applied. The law does not apply only because he has authority, but must be applied accordingly and reasonably. "   
 
Not all people have the noble ideals of spiritual life leading to enlightenment, liberation, so depending on the level that the Buddha speaks the Dharma, including the dhamma brings peace to the secular life. now and future. So when there is a national leader asking for opinions on social and national issues, the Buddha also voices his views on national security policy and on solving social problems. He sees it as an opportunity for moralists, spiritualists and educators to bring peacefulness and happiness to the people in a different way.
 
Although not a politician, not a sociologist, but the view of the Buddha is very clear and thorough, his opinion is useful, strategic vision is very home Leadership concerns. For example, in the Siddhartha-first Sutta (The First Sutra, No. 5), the Buddha stated his views on leadership as follows: livestock, give royal family the seeds and plants; Which of the king's efforts for business, Sun to give those who invested; Which of the king's efforts to the official, Sun to give those people real food and wages. These people are dedicated to their own profession will not interfere with the king's country, and the king's budget will be plentiful, the country will be occupied, 
 
In another sutta, the Buddha says that poverty is the main cause of robbery, cruelty, hatred, violence, and immoral behavior. Therefore, only measures to improve the economy, poverty reduction and education of knowledge and ethics will prevent and reduce social evils. Punishments such as executions, trespassing, imprisonment, exile, slavery ... are not effective, can not contain social vices and political instability (Truong Dynasty II, # 26).
 
The Buddha also states seven conditions of prosperity of a country as follows: 1-Frequently meeting and meeting. 2-meeting, dissolved in the spirit of solidarity. 3-No promulgated laws have not been promulgated; Not to abolish existing laws, respect and preserve the precious traditions. 4-Honor the elders. 5-There are no injustices, respect for women. 6-worship, remember the merit of the ancestors, the merit. 7-Revered, held, imitation of the holy. These are the factors that make up the flourishing of a nation (Chapter III, Chapter Seven). 
 
On the way to lead, manage and run an organization, to benefit the masses, the Buddha taught four methods of photographic (four): gift; Idiomatic; Photography; Fellow photography These four methods of photography can be used individually or in a coordinated manner.
 
Indeed, if the application of the Buddha's teachings is to be applied, the sovereign is the benevolent, merciful, wise man who has the power of all peoples, to take care of the unpopular country. When all people love the homeland, they honor, love the leaders, soldiers for the country; When the military and the people unite in one heart, the policies and the state of the heart of the people and the society of peace and prosperity, the political stability, strong, powerful country. END=NAM MO SHAKYAMUNI BUDDHA.( 3 TIMES ).VIETNAMESE TRANSLATE ENGLISH BY=THICH CHAN TANH.THE MIND OF ENLIGHTENMENT.VIETNAMESE BUDDHIST NUN=GOLDEN LOTUS MONASTERY=AUSTRLIA.SYDNEY.18/12/2017.

Phật dạy về pháp lãnh đạo.

Đức Phật không phải là một nhà chính trị, Ngài không chủ trương kinh bang tế thế, thiết lập quy chế nhà nước, xây dựng hệ thống pháp luật. Đức Phật là Đấng Đạo sư, một nhà đạo đức, tâm linh đồng thời là một nhà giáo dục, Ngài mở rộng phạm vi đóng góp cho tất cả chúng sinh chứ không giới hạn ở một quốc gia, dân tộc nào.

 
Đường hướng và chủ trương của Ngài đặt trên nền tảng đạo đức và tâm linh chứ không phải là chính trị, quyền lực và sự khôn ngoan của bản ngã. Mục đích duy nhất của Ngài là mang lại an lạc hạnh phúc cho tất cả chúng sinh. Đối với các nhà lãnh đạo quốc gia quản trị đất nước, những lời dạy của Ngài giúp họ đem lại hạnh phúc, thái hòa cho dân chúng. 
 
Trong kinh Tăng chi bộ I (chương Bốn pháp, phẩm Nghiệp công đức), Đức Phật đã nêu lên vai trò của người lãnh đạo một tổ chức hay một quốc gia như sau: “Khi đàn bò lội sông/ Đầu đàn đi sai lạc/ Cả đàn đều đi sai/ Vì hướng dẫn sai lạc/ Cũng vậy, trong loài người/ Vị được xem tối thắng/ Nếu sở hành phi pháp/ Còn nói gì người khác/ Cả nước bị đau khổ/ Nếu vua sống phi pháp/ Khi đàn bò lội sông/ Đầu đàn đi đúng hướng/ Cả đàn đều đúng hướng/ Vì hướng dẫn đúng đường/ Cũng vậy trong loài người/ Vị được xem tối thắng/ Nếu sở hành đúng pháp/ Còn nói gì người khác/ Cả nước được an vui/ Nếu vua sống đúng pháp”. 
 
Bài kệ cho thấy vai trò người lãnh đạo là làm gương và dẫn dắt. Nếu lãnh đạo là người có tài năng và đạo đức, đưa ra những đường lối, chủ trương tích cực, đúng hướng, có lợi ích cho nước cho dân thì mọi người nhờ đó mà có cuộc sống an vui hạnh phúc, đất nước đó ngày càng thịnh vượng, thái bình. Nhưng ngược lại, nếu lãnh đạo có “sở hành phi pháp” (không có khả năng và tư cách đạo đức lãnh đạo), chỉ đạo sai lạc thì chắc chắn kéo theo vô số điều tiêu cực, hệ lụy. (Xem thêm Tiểu bộ kinh, tập 6, phần Khuyến dụ quốc vương).
 
Trong kinh Tiểu bộ I (kinh Tập, Cánh cửa bại vong), Đức Phật cho biết nếu người lãnh đạo, có quyền thế nhưng có phẩm chất đạo đức kém sẽ đưa chính họ và những người khác vào cánh cửa bại vong: “Đàn bà hay đàn ông/ Rượu chè, tiêu hoang phí/ Được địa vị, quyền thế/ Là cửa vào bại vong”, “Người tự hào gia thế/ Về tài sản, dòng họ/ Khinh miệt những người khác/ Là cửa vào bại vong”. Kinh Tiểu bộ (Chuyện Đại vương Janasandha), Đức Phật dạy: “Một vị vua phải trị vì sáng suốt; trong mọi phận sự của một vị vua, đối với thần dân như cha mẹ đối với con, từ bỏ mọi việc làm ác. Khi một vị vua chân chính, bầy tôi cũng chân chính noi gương”. 
 
Trong kinh Bổn sinh (Jàkata), Đức Phật còn nêu ra mười phẩm chất cần có của một lãnh đạo quốc gia để trị vì tốt đất nước, gọi là Thập vương pháp: 1-Phải có khí độ rộng lượng, cao thượng, vì dân chúng chứ không vì bản thân; 2-Sống đạo đức và hướng dẫn dân chúng sống đạo đức; 3-Sẵn sàng hy sinh lợi ích cá nhân cho dân, cho nước; 4-Trung thực và liêm khiết, công bình, chính trực; 5-Nhân từ, đức độ, có hành vi, cách cư xử nhu hòa, từ ái đối với mọi người; 6-Sống thanh cao, giản dị, không thù oán, tị hiềm; 7-Thực thi bất bạo động, không làm tổn hại bất cứ ai; 8-Có lòng kiên trì, nhẫn nại; 9-Lấy lòng dân làm gốc, đưa ý dân lên hàng đầu; 10-Tôn trọng sự hòa hợp trong nội bộ quốc gia và hòa bình thế giới. Đây không chỉ là những phẩm chất một vị vua cần có, mà còn là những phẩm chất của người đứng đầu chính phủ và lãnh đạo các bộ, các ngành thuộc bộ máy nhà nước cần phải có. 
 
Mười phẩm chất của một vị vua anh minh, hiền đức hay nhà lãnh đạo tốt (Thập vương pháp) được nhắc đến trong nhiều bản kinh, nhất là trong Tiểu bộ kinh, tuy văn từ có khác nhưng chung quy nội dung không ngoài mười phẩm chất lãnh đạo: 1-Bố thí, có tấm lòng từ thiện, xả kỷ vị tha (trong quản trị đất nước thì điều này thể hiện ở các chính sách an sinh, phúc lợi xã hội); 2-Trì giới, giữ gìn đạo đức (giữ năm giới: không sát sinh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không uống rượu); 3-Bao dung, rộng lượng, giàu lòng hy sinh; 4-Liêm khiết, nghiêm minh, chính trực, công bằng; 5-Nhu hòa; 6.Sống khắc kỷ, giản dị (không đắm mình trong hưởng thụ, trụy lạc, không xa xỉ, biết chế ngự những ham muốn, dục vọng); 7-Không sân hận (không gieo thù kết oán với ai, không ganh ghét, đố kỵ, thù hằn); 8-Yêu hòa bình (không gây chiến, từ bi, bất bạo động); 9-Kham nhẫn, chịu đựng; 10-Thuận lòng dân.
 
Trong kinh Tiểu bộ (Chuyện hiếu tử Sàma), Đức Phật dạy về 10 bổn phận mà một vị vua anh minh hiền đức cần phải làm (cũng được xem như Thập vương pháp). Nếu làm tốt, vị vua không những lãnh đạo tốt đất nước của mình mà còn được sinh về cõi Trời sau khi chết. Đó là: 1-Bổn phận đối với cha mẹ; 2-Bổn phận đối với vợ con; 3-Bổn phận đối với thân bằng quyến thuộc; 4-Bổn phận đối với quần thần; 5-Bổn phận đối với binh sĩ; 6-Bổn phận đối với công chức; quan tâm đến các cơ quan chính quyền và đời sống nhân dân; 7-Bổn phận đối với những người tùy tùng thân cận; 8-Bổn phận đối với những bậc tu hành thanh tịnh, đạo cao đức trọng, các nhân sĩ, hiền tài; 9-Bổn phận đối với các bậc ẩn sĩ, tài đức mà mai danh ẩn tích (biết tôn kính, hỗ trợ và mời họ giúp dân giúp nước, thưa hỏi việc nước); 10-Biết yêu thương, bảo vệ loài vật, môi trường sinh thái.
 
Trong kinh Trường bộ II (Chuyển luân thánh vương sư tử hống, số 26), Đức Phật cũng dạy thêm: “Người lãnh đạo tốt phải biết cư xử công bình (không thiên lệch, vị kỷ vị thân, không tạo bất công do bị tiền tài mua chuộc hoặc vì khiếp sợ uy quyền, thế lực); không gieo lòng thù hận trong dân chúng; không ngần ngại áp dụng luật pháp khi cần thiết; phải thông hiểu pháp luật rõ ràng mỗi khi áp dụng. Luật pháp không phải áp dụng chỉ vì người ấy có uy quyền, mà phải được áp dụng hợp tình và hợp lý”.   
 
Không phải ai cũng có chí hướng cao thượng về đời sống tâm linh đưa đến giác ngộ, giải thoát, cho nên tùy căn cơ trình độ mà Đức Phật nói pháp, trong đó có các pháp mang lại an lạc cho đời sống thế tục trong hiện tại và tương lai. Vì thế khi có vị lãnh đạo quốc gia nào xin ý kiến về các vấn đề xã hội, quốc gia, Đức Phật cũng nêu lên quan điểm của mình về chính sách trị quốc an dân và giải quyết các vấn đề xã hội. Ngài xem đó là dịp để các nhà đạo đức, tâm linh, các nhà giáo dục góp phần mang lại an lạc, hạnh phúc cho người dân ở một phương diện khác.
 
Tuy không phải là một nhà chính trị, không phải là một nhà xã hội học nhưng cái nhìn của Đức Phật hết sức sáng suốt và thấu đáo, ý kiến của Ngài có giá trị hữu ích, có tầm nhìn chiến lược rất được các nhà lãnh đạo quan tâm. Chẳng hạn như trong kinh Cứu-la-đàn-đầu (Trường bộ kinh I, số 5), Đức Phật nêu lên quan điểm lãnh đạo của mình như sau: “Những vị nào trong quốc độ nhà vua nỗ lực về nông nghiệp và mục súc, Tôn vương hãy cấp cho những vị ấy hạt giống và thực vật; những vị nào trong quốc độ nhà vua nỗ lực về thương nghiệp, Tôn vương hãy cấp cho những vị ấy vốn đầu tư; những vị nào trong quốc độ nhà vua nỗ lực về quan chức, Tôn vương hãy cấp cho những vị ấy vật thực và lương bổng. Những người này chuyên tâm vào nghề riêng của mình sẽ không nhiễu hại quốc độ nhà vua, và ngân quỹ nhà vua sẽ được dồi dào, quốc độ sẽ được an cư lạc nghiệp, không có tai ương, ách nạn và dân chúng hoan hỷ vui vẻ, cho con nhảy trên ngực, sống với nhà cửa luôn mở rộng”. 
 
Trong một bài kinh khác, Đức Phật cho biết, nghèo đói là nguyên nhân chính của trộm cướp, hung ác, thù hằn, bạo động và các hành vi trái đạo lý. Vì thế chỉ có biện pháp cải thiện kinh tế, xóa đói giảm nghèo và quan tâm giáo dục tri thức, đạo đức mới ngăn chặn và làm giảm thiểu tệ nạn xã hội. Các hình phạt như xử tử, chặt tay chân, cầm tù, lưu đày, khổ sai… không hữu hiệu, không thể kiềm hãm tệ nạn xã hội và bất ổn chính trị (Trường bộ kinh II, kinh Chuyển luân thánh vương sư tử hống, số 26).
 
Đức Phật còn nêu ra 7 điều kiện thịnh suy của một quốc gia như sau: 1-Thường gặp gỡ và hội họp. 2-Hội họp, giải tán trong tinh thần đoàn kết. 3-Không ban hành những đạo luật chưa từng được ban hành; không hủy bỏ những đạo luật sẵn có, tôn trọng và giữ gìn những truyền thống quý báu. 4-Kính trọng các bậc trưởng thượng. 5-Không có những bất công, tôn trọng phụ nữ. 6-Thờ phụng, ghi nhớ công đức tổ tiên, những bậc có công. 7-Cung kính, hộ trì, noi gương các bậc Thánh. Đó là những yếu tố làm nên sự hưng thịnh của một quốc gia (Tăng chi bộ kinh III, chương Bảy pháp). 
 
Về phương pháp lãnh đạo, quản lý và điều hành một tổ chức, làm lợi ích cho số đông, Đức Phật dạy bốn pháp nhiếp hóa (Tứ nhiếp pháp): Bố thí nhiếp; Ái ngữ nhiếp; Lợi hành nhiếp; Đồng sự nhiếp. Bốn phương pháp nhiếp hóa này có thể dùng riêng lẻ tùy trường hợp hoặc sử dụng phối hợp một cách khéo léo.
 
Quả thật, nếu áp dụng thực thi được những lời Đức Phật dạy thì vị quốc chủ là vị vua nhân từ, đức độ, anh minh sáng suốt có sức mạnh của muôn dân, lo gì đất nước không thái bình thịnh trị. Khi mọi người dân đều yêu quê hương đất nước, đều tôn kính, quý mến các nhà lãnh đạo, các binh sĩ vì nước vì dân; khi quân và dân đoàn kết gắn bó một lòng, các chủ trương, chính sách nhà nước hợp lòng dân, xã hội an cư lạc nghiệp thì nền chính trị yên ổn, vững mạnh, đất nước hùng cường.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).TINH THAT KIM LIEN.THICH NU CHAN TANH.GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.18/12/2017.